phiên ngoại. Trở lại mốc thời gian đầu thập niên 90, Tô Nhuyễn – thiếu nữ hiền thục, gia thế khá giả – bất ngờ phát hiện mình đã trọng sinh ngay tại giường bệnh năm xưa, khi cả thế giới dường như quay lưng với cô. Trước kia, em họ Tô Thanh Thanh vì lòng tham ích kỷ, đã vu oan cho Nhuyễn Nhuyễn “giết chết cháu trai trưởng thôn” để chiếm lấy vị hôn phu quân nhân tàn tật, khiến cô mang tiếng oan suốt chục năm, bị đẩy vào cảnh bần hàn, mẹ ruột qua đời vì uất ức, còn bản thân ép phải gả cho Lộc Minh Sâm – chàng trai trẻ đầy hoài bão nhưng túi không đủ tiền. Ngỡ rằng cuộc đời Nhuyễn Nhuyễn sẽ chìm trong nước mắt “kiêu ngạo muộn màng” của một thiếu nữ khổng tước xòe đuôi, ai ngờ chỉ một lần trọng sinh, cô quyết định: “Ai thèm lấy chồng? Sống một mình sung sướng có thơm bơ hơn không?”